Skip to content
Words Without Borders is one of the inaugural Whiting Literary Magazine Prize winners!
from the June 2018 issue

Hư vô chủ nghĩa

Tôi không muốn xây dựng một nhân vật rõ ràng, đúng ra, tôi thù ghét cái nguyên mẫu khơi gợi cảm hứng cho tôi viết truyện ngắn này, tôi thù ghét hắn như một kẻ viêm xoang mãn tính thù ghét những biến đổi bất thường của thời tiết, tôi thù ghét hắn đến nỗi mỗi lần vô tình ngồi trong đám đông có hắn, tôi bắt đầu bí thở, hay mỗi khi tôi bí thở, tôi biết ngay đâu đây có mùi của hắn, mà có lúc nào tôi không bí thở, tôi thậm chí không muốn cho tên khốn kiếp đó một hình hài một màu tóc đỏ quạch vì nắng cháy, nước da xám xịt màu dầu nhớt, đôi mắt cú hay cái mũi diều hâu, hàm răng hô muốn cắn ngập không khí, tôi đâu muốn ai còn nhớ gì đến hắn, tôi đâu muốn hắn có gì “đáng nhớ”, nói gì đến việc bạn đọc đòi hỏi tôi rằng hắn nên có một tiểu sử, lại còn một tâm trạng cho “đúng con người” nữa chứ, thật là xa xỉ, tôi nhất quyết không thèm đặt tên cho nhân vật này, tôi thậm chí sẽ xóa ngay những chữ ngôi thứ ba số ít mà từ nào tôi cũng thấy là hãy còn trung tính khách quan quá, như “hắn” “gã” “nó”, “y”, “thị” nếu tìm được từ một âm tiết nào thay thế đích đáng hơn, giàu thái độ hơn, tôi không thể gọi là “số không”, bạn biết thừa là nó có tới hai âm tiết, và lại quá tròn trĩnh, đẹp đẽ, tôi không thể gọi là “cứt” hay “lợn” hay “rác”,  tôi e tôi là một người vốn dĩ công bình với mọi tồn tại đa dạng về chất và loại thể,  tôi đã nói rồi, tôi không đủ sức mạnh giết hắn bằng súng, vả lại tôi làm gì có súng, tôi không thể bóp cổ hắn, tôi không thể quật ngã hắn, tôi không thể, tôi chẳng có sức mạnh gì, bạn biết thừa tôi hèn hạ thế nào rồi đó, tôi lại còn là một kẻ vô tích sự, ăn không ngồi rồi, không việc làm, không lương cố định, tôi lại còn yêu đương nhăng nhít, sống tạm bợ, thất thường, hổ lốn, tôi lại còn khinh miệt kẻ khác, ấy vậy mà tôi lại chẳng có sức mạnh gì để sống cho tàn bạo đúng như khát vọng sâu xa của tôi, cho thành một chân dung tôi hoàn chỉnh, tôi nói rồi đó, bây giờ tôi quyết định viết về hắn, không tiểu sử, không tâm trạng, không tên gọi, nhất quyết không cho hắn đạo đức hay vô đạo, không gì hết, chỉ để thực hiện khát vọng bất lực của tôi, thật thê thảm, tôi phải tìm cách xóa sổ hắn, xóa sổ dần dần, rồi cho hắn tuyệt diệt, đó, đó, cái kẻ vô tích sự không có khả năng là một thứ gì thêm vào cho sự giàu có đa sắc của tồn tại này, không có khả năng làm cả một thứ trống không, đó, đó, tên khốn kiếp nhìn tôi trong vũng nước đục ngầu mà tôi vừa đái ra, một bãi nước đái tồn tại vô tích sự.  

Read more from the June 2018 issue
Like what you read? Help WWB bring you the best new writing from around the world.