Skip to content
Words Without Borders is one of the inaugural Whiting Literary Magazine Prize winners!
from the November 2018 issue

Cái ghế giữa xa lộ vào một buổi chiều mưa

Một cái ghế bọc nhung

Đứng chỏng chơ trên xa lộ

Khi một cái ghế đứng trên xa lộ

Nghĩa là nó đã hết thời

Cuộc đời nó hẳn đã trải qua nhiều tháng ngày thăng trầm

Trước khi bị chở đến đây

Và vứt lại giữa bãi cỏ

Dù sao

Như một cử chỉ cuối cùng tình cảm

Người ta đã đặt nó một cách ngay ngắn

Tức là bốn chân vẫn còn được chống xuống đất

Điều này khiến tôi lập tức tưởng tượng ra

Một con người đang khoan thai ngồi trên đó

Hưởng thụ sự nghỉ ngơi

Và mặc kệ tất cả

Những chuyến xe phóng qua

Làm bùn dưới đường bắn tung toé

Nhưng quả thật chẳng ai ngu ngốc tới nỗi

Đến ngồi chơi trên một cái ghế rách cũ đã bị người ta vứt bỏ đi

Vào buổi chiều mưa tháng Chín lạnh lẽo

Giữa một xa lộ không đèn

Hoặc

Để an ủi

Cái ghế

Hãy kết luận như sau:

                        Tồn tại một con người như vậy

                        Chỉ tiếc rằng hắn đã không ở đây

                        Lúc này.

Read more from the November 2018 issue
Like what you read? Help WWB bring you the best new writing from around the world.